Giáo sư – Nghệ sĩ Nhân dân Tạ Bôn: Tôi sợ sẽ không còn ai…

Bài viết Giáo sư – Nghệ sĩ Nhân dân Tạ Bôn: Tôi sợ sẽ không còn ai… thuộc chủ đề về Người thành đạt thời gian này đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, Hãy cùng Moviee.vn tìm hiểu Giáo sư – Nghệ sĩ Nhân dân Tạ Bôn: Tôi sợ sẽ không còn ai… trong bài viết hôm nay nhé ! Các bạn đang xem nội dung : “Giáo sư – Nghệ sĩ Nhân dân Tạ Bôn: Tôi sợ sẽ không còn ai…”

Ông đã từng được mời làm giám khảo các cuộc thi violon quốc tế mang tên Tchaikovsky (Liên Xô cũ) các năm 1978, 1982, 1986 và cuộc thi mang tên Bach (Ðức) các năm 1980, 1984<?xml:namespace prefix=”o” ns=”urn:schemas-microsoft-com:office:office”??>

 

Tối qua, 9-8, trong chương trình biểu diễn được HTV phát sóng trực tiếp nhằm tôn vinh những nghệ sĩ vừa được Nhà nước phong tặng danh hiệu của Nhà hát Giao hưởng và Vũ kịch TPHCM, Giáo sư – Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) Tạ Bôn qua hai concerto đã đưa công chúng yêu âm nhạc cổ điển đi vào thế giới của J. S. Bach bằng ngón đàn khổ luyện trên nửa thế kỷ của mình. Khán thính giả đã thực sự xúc động và cảm thấy vinh dự được trực tiếp thưởng thức tài nghệ của cây vĩ cầm “cổ thụ” nhất nước, bởi hiện nay Tạ Bôn là NSND duy nhất của ngành biểu diễn nhạc cụ violon.

. Phóng viên: Thưa giáo sư – NSND Tạ Bôn, được biết, ông đã bầu bạn với cây đàn violon từ khi Trường Âm nhạc VN chưa được thành lập. Vậy ngày ấy, ông học đàn ở đâu?

 

– Giáo sư – NSND Tạ Bôn: Tôi học ở bố tôi, nhà sư phạm âm nhạc Tạ Phước. Bố tôi là người say mê âm nhạc. Ông tự học, nghiên cứu sách vở nước ngoài và đã từng cùng với nhạc sĩ Lưu Hữu Phước dự định mở trường âm nhạc tư thục trước năm 1945. Khi Trường Âm nhạc VN (tiền thân của Nhạc viện Hà Nội) được thành lập (1956), ông cụ được cử giữ chức hiệu trưởng đầu tiên (1956-1972). Trong kháng chiến, ngay từ ngày còn bé, tôi đã được theo bố đến các lớp dạy nhạc cho bộ đội để thực tập, biểu diễn. Mười hai tuổi, tôi được đưa sang Trung Quốc và sau đó được tuyển thẳng vào Nhạc viện Tchaikovsky (Liên Xô cũ). Hai mươi hai tuổi, về nước, tôi làm giảng viên violon cho đến ngày nay. Thật ra, tôi chưa hề có cảm giác của người phân vân trước việc chọn nghề. Bố tôi đã sắp đặt sẵn, nên từ năm tuổi, đã ấn cây đàn vĩ cầm vào tay tôi. Bố tôi rất nghiêm, không ít lần tôi phải vừa kéo archet vừa khóc và hồi ấy, các phương tiện giải trí cũng không phong phú như bây giờ nên suốt ngày tôi chỉ biết lấy việc tập đàn làm vui. Niềm đam mê thật sự đến khi tôi được cử đi học ở Trung Quốc. Dù là thành viên bé nhất đoàn VN năm ấy song tôi đã cảm thấy phải học cho giỏi vì lòng tự hào dân tộc.

Mọi Người Cũng Xem   Tiểu sử ca sĩ, nhạc sĩ Lê Thiện Hiếu

image Giáo sư là violonist đầu tiên đem các giải thưởng quốc tế về cho đất nước, để rồi gần 30 năm sau mới lại có vài tên tuổi đoạt giải như Bùi Công Duy, Ðỗ Phượng Như… và nghe đâu người theo học bộ môn này hiện còn rất ít. Ông nghĩ gì về thế hệ kế tục?

– Trong 38 năm giảng dạy và biểu diễn, tôi có số học trò cũng kha khá, có thể chiếm phân nửa trong các dàn nhạc và giảng viên trong cả nước. Trong đó có những người nay đã là tiến sĩ, nghệ sĩ ưu tú, nhà giáo ưu tú… Nhưng ngày nay, số học sinh theo học bộ môn này ngày càng quá ít so với thời chúng tôi. Có lẽ vì học quá vất vả (15 năm) mà sau đó lại không thể sống được bằng nghề. Học sinh của tôi có người đã là giảng viên nhạc viện vẫn bỏ đàn để đi học y khoa ra làm bác sĩ mở phòng mạch, có em tốt nghiệp cao học violon, từng được chọn vào Dàn nhạc trẻ châu Á vẫn theo học thêm một ngành kinh tế để… có lối thoát. Biểu diễn nhạc cụ nói chung là một môn học cần có năng khiếu lẫn sự khổ luyện mà không phải ai học rồi cũng thành tài. Dường như hiện nay một số trường đã phải đi khắp nơi động viên người ta vào học. Tôi thực sự lo sợ bộ môn này rồi sẽ không còn ai và sau này sẽ không còn dàn nhạc giao hưởng nữa, nếu như Nhà nước không đầu tư vào Nhà hát Giao hưởng để có thể tổ chức nhiều buổi biểu diễn hơn nữa, để nghệ sĩ có thể sống được mà không phải chạy đến nhà hàng. Chúng tôi gọi những người còn gắn bó với Nhà hát Giao hưởng là “những kẻ tử vì nghiệp”, vì như hiện nay, đã ít diễn mà mỗi đêm diễn, một solist như tôi được cát-sê 30.000 đồng. Do đó, đối với nhiều người, nghệ thuật từ tay phải chuyển sang tay trái. Thu nhập một buổi tối hai tiếng ở nhà hàng bằng lương cả tháng ở nhà hát mà không phải tập luyện cực nhọc.

Mọi Người Cũng Xem   NSND Trà Giang U80 và nỗi cô đơn mất chồng, xa con

image Nhưng nhạc giao hưởng bây giờ biểu diễn nhiều, liệu có khán giả?

– Thực tế là giới trẻ hiện nay đến với âm nhạc thính phòng còn ít. Nhà hát chúng tôi gửi vé mời đến các trường đại học, họ vẫn không đi. Có cơ quan, công đoàn “bao” cả suất diễn ở Nhà hát lớn, nhìn xuống chỉ thấy các… thủ trưởng. Tuy vậy, tôi vẫn tin tưởng rồi đây khi đời sống vật chất khá lên, người ta sẽ phải nghĩ đến việc hưởng thụ đời sống tinh thần. Bằng chứng là Nhà hát Giao hưởng TP ngày càng có người xem. Thế hệ chúng tôi coi như là “thế hệ lót đường”, song phải đầu tư để ngành âm nhạc chính thống này tồn tại được thì mới nghĩ đến việc phát triển nó ở tương lai.

image Nhưng một người như giáo sư vẫn sống một cách đường hoàng mà “không phải vào nhà hàng”?

– Tôi là “con đẻ” của thời bao cấp (cười), nghệ sĩ được hưởng những chế độ ưu tiên. Ngay từ thời ấy, ngoài việc dạy học, tôi đã cộng tác cho nhiều nơi cần thu nhạc như đài phát thanh, hãng phim,… Thời thị trường, tôi vẫn tiếp tục dạy học, tuy chẳng giàu có được song cuộc sống ổn định, không bức bách đến mức phải đi chơi nhạc ở nhà hàng.

image Gia đình giáo sư là một gia đình nghệ sĩ hiếm có. Bên cạnh niềm hạnh phúc “đồng vợ đồng chồng” còn có niềm tự hào về sự kế thừa xuất sắc. Con trai (Tạ Tôn) theo nghề cha, con gái (Thùy Chi) theo nghiệp mẹ?

– Hạnh phúc gia đình là do sự vun đắp của từng thành viên mà có. Tôi và nhà tôi, Nhà giáo Ưu tú – nghệ sĩ múa Kim Dung – gặp nhau khi cả hai cùng học ở Liên Xô… và đám cưới diễn ra năm năm sau đó khi chúng tôi về Hà Nội. Chúng tôi xem con cái như những người bạn nhỏ và không thúc ép các cháu theo nghề nào, song có lẽ do ảnh hưởng từ không khí sinh hoạt trong gia đình nên cháu trai của chúng tôi vẫn theo nghiệp violon của bố. Hiện cháu đang là sinh viên đại học năm thứ ba tại Úc, từng hai lần được chọn vào Dàn nhạc trẻ châu Á, được là thành viên của Liên hoan Tài năng trẻ TPHCM. Còn Thùy Chi, mặc dù chúng tôi thật lòng không muốn cháu theo nghề múa của mẹ vì thấy nghề vất vả quá song cháu lại đam mê. Hiện Thùy Chi vừa học xong năm thứ tư trung cấp múa tại trường múa Quảng Ðông (Trung Quốc). Và vừa qua, Thùy Chi đã đoạt giải nhất toàn trường múa Quảng Ðông lứa tuổi dưới 16 trong giải “Tuấn tú bôi” chuẩn bị cho giải toàn Trung Quốc vào năm 2003. Tôi vẫn cho rằng những gì mình có được ngày hôm nay, bên cạnh nỗ lực lao động của bản thân, còn có sự hỗ trợ, ưu ái đặc biệt của xã hội. Tôi rất biết ơn cuộc đời.

Mọi Người Cũng Xem   GS-TS, NSND Đình Quang qua đời

Cát Vũ thực hiện

Các câu hỏi về nghệ sĩ Tạ Bôn là ai


Nếu có bắt kỳ câu hỏi thắc mắt nào vê nghệ sĩ Tạ Bôn là ai hãy cho chúng mình biết nhé, mõi thắt mắt hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình cải thiện hơn trong các bài sau nhé <3 Bài viết nghệ sĩ Tạ Bôn là ai ! được mình và team xem xét cũng như tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết nghệ sĩ Tạ Bôn là ai Cực hay ! Hay thì hãy ủng hộ team Like hoặc share. Nếu thấy bài viết nghệ sĩ Tạ Bôn là ai rât hay ! chưa hay, hoặc cần bổ sung. Bạn góp ý giúp mình nhé!!

Các Hình Ảnh Về nghệ sĩ Tạ Bôn là ai


Các hình ảnh về nghệ sĩ Tạ Bôn là ai đang được chúng mình Cập nhập. Nếu các bạn mong muốn đóng góp, Hãy gửi mail về hộp thư [email protected] Nếu có bất kỳ đóng góp hay liên hệ. Hãy Mail ngay cho tụi mình nhé

Tra cứu tin tức về nghệ sĩ Tạ Bôn là ai tại WikiPedia

Bạn có thể xem nội dung chi tiết về nghệ sĩ Tạ Bôn là ai từ web Wikipedia.◄ Tham Gia Cộng Đồng Tại

💝 Nguồn Tin tại: Moviee.vn

💝 Xem Thêm Chủ Đề Liên Quan tại : https://moviee.vn/giai-tri/

Related Posts

About The Author

Add Comment